Bỏ lỡ tình yêu tuổi hồn nhiên
Mỗi lần được về nhà, tâm trạng của tôi ngoài vui vẻ còn thêm cảm giác mệt mỏi chán ngán. Chỉ mới ra trường chưa đến 1 năm, nhưng cứ mỗi lần gặp mặt tôi, bố mẹ hay cả dòng họ cô dì chú bác luôn mồm những câu hỏi tôi nghe đến thuộc lòng, đến phát ngán: "Có người yêu chưa? Bao giờ mới cưới? ". Những câu nhẹ nhàng như vậy đã là gì, phải thêm vào "Chắc mày ế rồi, tầm này chưa có người yêu thì chó nó ngửi nữa, để bố làm mai cho". Hàng xóm, họ hàng thì cứ nghĩ chắc do tôi chảnh chọe hay xấu tính gì đó nên mới không ai ưa. Ngày xưa còn đi học, một hai không được yêu đương, lo học hành trước chuyện đó tính sau. Vừa mới bước chân ra khỏi trường thì lại hỏi chuyện bồ bịch, cưới xin. Làm như rằng người yêu hô biến là có được hay sao í. Tôi cũng đang sắp sửa tiến tới được một mối tình. Mà chẳng phải duyên tự tìm đến mà là do gia đình mai mối. Hai gia đình có quen biết nhau, gia đình người ta hợp ý gia đình tôi, mở lời qua lại thế là tìm hiểu nhau, vậy thôi. Vì bây giờ xác định y...